Posts

Showing posts with the label Vần

THĂM LẠI BÀI THƠ “SAY ĐI EM”

                THĂM LẠI BÀI THƠ “SAY ĐI EM”     Lời Nói Đầu:   Nhiều năm trước tôi đã viết lời bình cho bài thơ đặc biệt này với tựa đề Say Đi Em - Một Bài Thơ “Tới Bến”. Đó là kiểu bình thơ “bài bản, trường lớp” - tiếp cận, phân tích toàn diện bài thơ – như một bài Luận Văn (Essay) ở bậc đại học.   Lần này, nhân dịp mở trang Blog Lý Thuyết Thơ tôi “Thăm Lại Bài Thơ” để nhấn mạnh vài “ phương tiện thẩm mỹ ” mà thi sĩ Vũ Hoàng Chương đã sử dụng một cách điệu nghệ để đưa bài thơ lên đỉnh cao chót vót của nghệ thuật thi ca.   Những “ phương tiện thẩm mỹ ” đó là:   1/ Bố cục dàn ý hợp lý 2/ Nối kết các ý khi chuyển đoạn khéo léo. 3/ Sử dụng vần điệu nghệ - vị ngọt rất đậm nhưng không ngán 4/ Nhịp điệu sống động 5/ Dòng tứ thơ, dòng âm điệu, dòng cảm xúc – 3 dòng nhập một, chảy rất mạnh. 6/ Đoạn kết tuyệt vời 7/ Tạo được cao trào và kết thúc ở cao trào/ hồn thơ lênh láng       SAY ĐI EM Tác giả: Vũ Hoàng Ch...

MỘT CÁCH NHÌN KHÁC VỀ VAI TRÒ CỦA VẦN TRONG THƠ

                               MỘT CÁCH NHÌN KHÁC                   VỀ VAI TRÒ CỦA VẦN TRONG THƠ   Lan Man Về Cái Tôi   Để có thể thích ứng và hội nhập với cuộc sống hàng ngày của cộng đồng mỗi con người đương đại phải tuân thủ rất nhiều nguyên tắc giao tiếp, ứng xử trong xã hội. Xã hội càng văn minh số lượng nguyên tắc càng nhiều. Sau khi vào đời một thời gian (dài ngắn tùy hoàn cảnh riêng) trong mỗi thân xác con người có 2 cái tôi cùng chung sống nhưng luôn đấu đá lẫn nhau để đòi quyền làm chủ thân xác đó: “Cái tôi đích thực” và cái tôi hội nhập với cuộc đời – tôi tạm gọi là “ cái tôi văn hóa ”.   Tuổi đời càng cao “cái tôi văn hóa” càng mạnh, càng rõ nét và “cái tôi đích thực” càng yếu kém, mờ nhạt. Đến một lúc nào đó “cái tôi v...